Feeds:
Bài viết
Bình luận

Để đạt kết quả cao trong kỳ thi cuối kỳ (năm học 2017–2018), các bạn sinh viên Khoa Du lịch – Trường Đại học Văn hóa Thành phố Hồ Chí Minh chú ý tập trung vào các nội dung ôn tập trọng tâm sau đây. Lưu ý khi trả lời, bài viết phải được trình bày dưới dạng như một bài khoa học nhỏ, với cấu trúc Mở bài – Thân bài – Kết bài. Bài viết không được trình bày các luận điểm theo cách gạch đầu dòng các ý chính mà không giải thích hoặc cho ví dụ để làm rõ luận điểm trong bài viết. Mỗi định nghĩa, đặc điểm, phân loại… kèm theo 1 – 2 ví dụ; Ưu tiên sử dụng ví dụ song ngữ để minh họa…

Nếu cần các thông tin liên quan thêm, các bạn có thể gửi mail về địa chỉ email: lequangduc@gmail.com. Chúc các bạn có một kỳ kiểm tra đạt kết quả cao !

IL icon languages

NỘI DUNG TRỌNG TÂM

  1. Tại sao nói ngôn ngữ là một hiện tượng xã hội đặc biệt ?
  2. Tại sao nói ngôn ngữ là một hệ thống tín hiệu đặc biệt ?
  3. Hãy giải thích các khái niệm trong ngôn ngữ: tính võ đoán, tính hình tuyến, tính đa sản (năng sản), tính đa trị, tính khu biệt,…
  4. Hãy nêu sự khác nhau giữa nguyên âm và phụ âm ?
  5. Hãy vẽ hình thang nguyên âm quốc tế và thuyết minh các ký hiệu liên quan trên hình thang ấy.
  6. Hãy nêu những hiểu biết của anh (chị) về từ và đơn vị cấu tạo từ ?
  7. Hãy trình bày những hiểu biết của anh (chị) về phương thức cấu tạo từ ?
  8. Hãy trình bày những hiểu biết của anh (chị) về cơ cấu nghĩa của từ ?
  9. Hãy trình bày sự hiểu biết của anh chị về từ bản địa, từ địa phương.
  10. Thực hành: vẽ sơ đồ cú pháp, xác định các loại quan hệ ngữ pháp, chức năng ngữ pháp và loại câu theo cấu trúc.
  11. Thực hành: phân tích cơ cấu nghĩa của một mục từ cụ thể, sau đó chỉ ra các nội dung liên quan như: từ đơn nghĩa, từ đa nghĩa, từ đồng âm, nghĩa vị, nghĩa tố, nghĩa gốc, nghĩa phái sinh…

ĐỀ CƯƠNG BÀI VIẾT

1. Tại sao nói ngôn ngữ là một hiện tượng xã hội đặc biệt ?

Bài viết cần trình bày các ý cơ bản sau:

+ Khái niệm ngôn ngữ

+ Các quan niệm khác nhau về bản chất ngôn ngữ

+ Ngôn ngữ là một hiện tượng xã hội

+ Ngôn ngữ là một hiên tượng xã hội đặc biệt

2. Tại sao nói ngôn ngữ là một hệ thống tín hiệu đặc biệt ?

Bài viết cần trình bày các ý cơ bản sau:

+ Khái niệm tín hiệu và hệ thống

+ Ngôn ngữ là một hệ thống tín hiệu (4 đặc điểm biểu hiện đặc trưng tín hiệu của ngôn ngữ)

+ Ngôn ngữ là một hệ thống tín hiệu đặc biệt (6 đặc điểm biểu hiện tính chất đặc biệt của tín hiệu ngôn ngữ)

+ Ý nghĩa của việc nghiên cứu đặc trưng tín hiệu của hệ thống ngôn ngữ

4. Hãy nêu sự khác nhau giữa nguyên âm và phụ âm ?

Bài viết cần trình bày các ý cơ bản sau:

+ Khái niệm âm tố

+ Cơ sở phân loại và phân loại âm tố

+ So sánh sự khác nhau giữa nguyên âm và phụ âm trên các phương diện: cách thoát âm, đặc trưng âm học, đường biểu diễn.

5. Hãy vẽ hình thang nguyên âm quốc tế và thuyết minh các ký hiệu liên quan trên hình thang ấy.

Bài viết cần trình bày các ý cơ bản sau:

+ Khái niệm âm tố và đặc điểm chung của nguyên âm

+ Vẽ hình thang nguyên âm quốc tế (với đầy đủ 4 cạnh ngang và các ký hiệu ghi trên hình thang đó)

+ Thuyết minh các ký hiệu trên hình thang nguyên âm quốc tế: hình thang ngược, các đường ngang, các đường dọc, các nguyên âm ghi bên phải và trái của các đường dọc, các nguyên âm tiêu biểu trên các đường vẽ….

+ Ý nghĩa của việc nghiên cứu hình thang nguyên âm quốc tế

6. Hãy nêu những hiểu biết của anh (chị) về đơn vị cấu tạo từ.

Bài viết cần trình bày các ý cơ bản sau:

+ Khái niệm: Từ là đơn vị nhỏ nhất có nghĩa của ngôn ngữ được vận dụng độc lập, tái hiện tự do trong lời nói để xây dựng nên câu.

+ Đơn vị cấu tạo từ: Hình vị (khái niệm)

+ Phân loại: Hình vị tự do, Hình vị hạn chế.

+ Nêu ý nghĩa của việc nghiên cứu

7. Hãy nêu những hiểu biết của anh (chị) về phương thức cấu tạo từ.

Bài viết cần trình bày các ý cơ bản sau:

+ Khái niệm về từ

+ Các phương thức cấu tạo từ:

  • phương thức từ hóa hình vị
  • phương thức tổ hợp: phụ tố (phụ gia); ghép
  • phương thức láy

+ Ý nghĩa thực tiễn của việc nghiên cứu phương thức cấu tạo từ

8. Hãy trình bày những hiểu biết của anh (chị) về cơ cấu nghĩa của từ ?

Bài viết cần trình bày các ý cơ bản sau:

 

+ Khái niệm cơ cấu nghĩa của từ

+ Các khái niệm: Nghĩa vị; ; Nghĩa tố; Từ đơn nghĩa; Từ đa nghĩa (nghĩa gốc, nghĩa phái sinh, quy tắc sắp xếp và ký hiệu trình bày nghĩa vị từ đa nghĩa trong từ điển)

+ Ý nghĩa thực tiễn của việc nghiên cứu nghĩa của từ

9. Hãy trình bày sự hiểu biết của anh chị về từ bản địa, từ địa phương.

Bài viết cần trình bày các ý cơ bản sau:

+ Khái niệm từ và sự phân loại các lớp từ trong ngôn ngữ

+ Cơ sở phân lớp từ theo nguồn gốc và đặc điểm từ bản địa.

+ Cơ sở phân lớp từ theo phạm vi sử dụng và đặc điểm từ địa phương.

+ Ý nghĩa thực tiễn của việc nghiên cứu và phân loại lớp từ trong ngôn ngữ

10. Thực hành: Anh (chị) hãy vẽ sơ đồ cú pháp, xác định các loại quan hệ ngữ pháp, xác định loại câu theo cấu trúc.

Hướng dẫn thực hành: Dựa trên sự hiểu biết, các bạn:

+ vẽ sơ đồ ngữ pháp;

+ từ đó chỉ ra các thành tố;

+ từ đó chỉ ra chức năng ngữ pháp của thành tố;

+ và cuối cùng chỉ ra các quan hệ ngữ pháp của các thành tố đó trong câu đã cho.

11. Thực hành: Anh (chị) hãy phân tích cơ cấu nghĩa của một mục từ cụ thể, sau đó chỉ ra các nội dung liên quan như: từ đơn nghĩa, từ đa nghĩa, từ đồng âm, nghĩa vị, nghĩa tố, nghĩa gốc, nghĩa phái sinh…

Hướng dẫn thực hành: Dựa trên sự hiểu biết, các bạn phân tích các mục từ, từ đó:

+ từ đó chỉ ra từ đơn nghĩa, từ đa nghĩa, từ đồng âm;

+ từ đó chỉ ra nghĩa gốc, và nghĩa phái sinh;

+ từ đó chỉ ra nghĩa vị, và nghĩa tố.

 

Advertisements

Người cũ lời cũ ?


Lại một “danh nhân” (hay ranh nhân?!) xứ Quảng vừa làm bia mộ vừa thốt ra những lời có vẻ “thiệt thà” !

Tôi chẳng tin gì những lời này, và thậm chí còn phì cười, vì lúc còn minh mẫn đầy nanh vuốt, anh đã dung dưỡng tiếp tay cho hệ thồng này phát triển và im lặng để nó như vậy, để rồi đến ngày anh chuẩn bị chờ người ta vuốt mắt xuống mồ thì với tay lên ừ hử thế này thế kia ?!

Để làm gì ?

Hỡi con cháu cụ Hoàng Diệu ?

Những mảnh vải tang trắng trên thành cổ Hà Nội 1882 như vẫn còn phất phơ trong gió đông năm nay !

(Ngày 17/12/2016, viết khi đọc tin ông Phan Diễn, nguyên Ủy viên Bộ Chính trị, nguyên thường trực Ban bí thư, Phan Diễn chia sẻ với VnExpress vào Thứ bảy, 17/12/2016 về chuyện “Chúng ta đã vượt qua sự “kiêu ngạo cộng sản”.)


Chiếc quan tài di chuyển trên mặt phố ngập lũ trở thành tâm điểm than xót trận lụt nhân tai năm nay !

Và bao nhiêu miền đất, bao nhiều cảnh đời của lê dân chìm trong lũ nữa ?

Và ai cũng tự hỏi sao bọn thuỷ điện lại ngang tàng xả nước một cách ồ ạt đồng loạt như vậy ?

Tôi lại muốn hỏi hệ thống nào đã sinh ra một đám quản lý xả lũ hại dân như vậy ? Và ai rồi đây sẽ chịu trách nhiệm cho hệ thống này ?

Và bao giờ thì hết cảnh tượng thê lương này ?

16-12-xot-xa-truoc-loat-anh-khieng-quan-tai-loi-bi-bom-trong-lu-4-jpg-1481928923

Chắc không bao giờ !?

Vì tôi đã nhìn thấy lũ trong ngày mặt trời đỏ trước đây ! Những ngày lũ âm thầm dâng lên ngập ngụa những tham quan ô lại, những trò chơi chính trị giả trá, những giá trị hằng cửu của một xã hội thông thường bị tước đoạt,… Tôi đã thấy những cơn lũ trong ngày mặt trời đỏ xuống núi, những cơn lũ vô hình bồng bềnh những rác rưởi ngu dốt, lú lẩn, vô pháp vô thiên trên mặt đất này !

Những cơn lũ được bảo kê một cách hệ thống và không có một lực lượng xã hội độc lập, trung thực và vì dân nào để kiểm soát !

Sẽ còn nhiều những cơn lũ trong ngày mặt trời đỏ trong tương lai bất định đang tới !

(Ngày 17/12/2016)


Nước ta đang có loạn, loạn của dân khắp nơi, nên theo tinh thần chuyên chính vô sản thì cần phát súng cho công an xã là ok rồi. Chỉ lo sau đó sẽ làm thêm chương trình phát quan tài ? Công an xã là lực lượng chấp pháp ít học nhất, liều lĩnh nhất vùng, súng phát mãi kiểu này rất dễ sử dụng, và súng thì vô cảm, vô nhân tính nên nó bắn ai thì chưa biết ?!

Chỉ biết một đơn hàng súng ống kiểu này, và giá được định hướng xhcn chắc rất là cao, nên cũng bộn tiền chi?! Tui lo cho thằng dân hai nỗi: nỗi chết bất đắc kỳ tử và nỗi nộp thêm tiền thuế mua súng !

Nhưng tui cũng lo cho cái ý nghĩ này, tin này: 54 năm miền bắc đi lên xây dựng xhcn, và 42 năm dân ở miền Nam đi theo xhcn mà lòng dân sao hỗn loạn đến nỗi ra cớ sự để nhà nước vì dân và của dân phải dùng tới súng như là có biến loạn sắp xảy ra thế này ? Lẽ nào vậy chăng ?


Với Quảng Nam…

Dzụ này nghe lạ lùng đã lâu… Anh em xứ Quảng nói cha Lê Phước Thanh, vừa là bí thơ, chủ tịch tỉnh vừa là thân sinh anh chàng cán bộ chơi chim này cũng ghê tay hoành hành, tác oai tác quái dữ lắm. Có điều xứ Quảng anh hùng cũng nhiều, hào kiệt cũng lắm, đảng viên hàng đống mà sao để thằng cha này như dzậy, để rồi xảy ra chuyện éo le xấu mặt lẫn nhau như dzầy… Nghĩ thêm mà chán ! Đất trung dũng kiên cường đi đầu diệt Mỹ, giờ không biết trung dũng đi đâu, kiên cường đi đâu, mà để sâu bọ, chuột chim sinh nở nhiều quá ?! Để đến nước cùng thì mới có một bản “thanh tra kết luận”, rút đi quyền lực và uy tín. Nhưng số tiền bòn vét, cướp giật từ dân chúng thì có lấy lại được mô ?!

Dân chúng hí hửng: trời cao có mắt. Ui cha, trời cao chột mắt nên mới để nảy nòi ra những loại quan tham này ? Có mắt thì đâu nên nỗi chính sự bét be, tham quan ô lại như cỏ dại lút trời ?!

Nhiều người còn bàn, làm vậy thì thằng cha mất uy tín và xấu hổ chết. Ối trời, những thằng khi đương chức mà không có liêm sĩ thì giờ mất chức thì còn chi liêm sĩ mà mất. Nên mới nói trò này như trò chơi game của bọn nhỏ, mất kiếm, và bị hạ level chút đỉnh thôi ?!

(Ngày 16/12/2017)

(…) Hành xử như ông Nguyễn Sự là sự hiếm có của một đảng viên, nhưng hành sự theo kiểu chày cối cho thằng con của cha Bí thư thì thiệt là thiếu liêm sĩ !

(Ngày 17/12/2017)

Với Thanh Hóa….

25353700_10155536245318929_2229745784424947429_n

Thanh Hoá lại có Lê Lai
Đội quần cứu Bí thư tài giỏi ghê
Thằng sếp chơi gái ê chề
Thằng phó đổ vỏ tái tê là đời ?!

(Ngày 17/12/2017)

 


Giải tán hệ thống Phòng Giáo dục quận huyện là giải pháp rất hay, để giảm biên chế, giảm phân cấp phân quyền, những nguyên nhân khiến bộ máy giáo dục nặng nề và hoạt động kém hiệu quả.

Nhưng vậy chưa ổn. Để giảm biên mạnh mẽ hơn và tăng hiệu quả hoạt động giáo dục, tập trung vào hai nhiệm vụ cơ bản là dạy và học, các trường học cần giải giáp cả các tổ chức công đoàn, đảng và đoàn thanh niên. Các tổ chức này cần hoạt động tự nguyện, độc lập, và không ký sinh vào hệ thống giáo dục hiện có… Có như vậy giáo dục mới trở lại sứ mệnh và cấu trúc đúng của chính nó !

Nhớ hồi ở trường THPT Chuyên Lê Quý Đôn (Đà Nẵng), một lần trò chuyện với thầy Nguyễn Sinh Nguyên, lúc ấy là Hiệu phó nhà trường về chuyện nhà trường không tập trung vào việc dạy và học mà quá nhiều hoạt động ngoài giáo dục làm mất thời giờ của học sinh và giáo viên, thầy Nguyên cười xoà và nói: Nếu dẹp hết mấy thứ đó, chỉ tập trung cho việc dạy và nghiên cứu thì ở trường này, rất nhiều người sẽ không biết làm chi ?! Mình nghe vậy và tự hiểu. Và cho đến bây giờ, trạng thái bi hài kiểu này vẫn tồn tại và thậm chí trương phình vô độ hơn rất nhiều, và hậu quả là nhân dân è cổ ra nộp thuế để nuôi thêm các nhóm, hội, đoàn thể tổ chức “ngoại biên”, ngoại lai này !?

(Nhân đọc ý kiến về việc nên giải tán Phòng Giáo dục và tổ chức bầu cử Hiệu trưởng…)


Mỗ tui hay nói vui là “May quá cho Nam Cao là ông chết sớm !”. Nhưng ý nghĩa này rất thực lòng. Sau khi viết “Đôi mắt” và ghi Nhật ký ở rừng thì Nam Cao bị phục kích và mất khi đi vào vùng địch hậu lúc còn dưới 40 tuổi. Ở Đôi mắt, người ta chưa thấy sự thông minh của Nam Cao khi ông xây dựng hai nhân vật Hoàng và Độ theo thế nhị phân trong tư tưởng, tâm hồn của thế hệ trí thức đi theo kháng chiến. Người đọc thường thường cho đây là hai nhân vật, nhưng mỗ tui cứ thấy hai anh này là một, như hai mặt mới và cũ trong một con người trí thức mà nhà văn đã dùng thủ pháp phân thân để khắc họa thôi. Trước 1945, với Sống mòn, Lão Hạc, Một bữa no, Chí Phèo, người ta kinh khiếp về tư tưởng và tài năng của ông khi ông soi thấu tận cùng những sâu thẳm nhất, âm u nhất khi viết về con người. Với tài năng này, cách nhìn này, nếu Nam Cao còn sống qua cải cách ruộng đất, qua bao biến cố đổi thay long trời lở đất, và nhất là hiện trạng con người hiện nay, không biết ông sẽ viết như thế nào, một là như Trần Dần ngã ngựa 20 năm tịnh khẩu trong tuyệt tình cốc, một là như Xuân Diệu “ngói mới” tuồng chèo bằng thơ trong các hội hợp tác xã sáng tác chăng ? Nên mới nói, cái chết hóa ra là cái may, nhờ nó, ông thành liệt sĩ, thành một tác gia văn chương hiện đại, và có tên đường ở nhiều thành phố lớn… Và Nam Cao là Nam Cao sừng sững như một con dốc lớn trong tiến trình văn học nước nhà !

Nam Cao đã như vậy rồi, thế mà đến giờ có kẻ đem Chí Phèo của ông ra hưởng thụ theo kiểu băm vằm thành mấy món tiết canh, dồi trường ?! Bởi vậy mới nói là rất may cho ông, nếu còn sống chắc ông bị nhồi máu cơ tim tức khắc.

ffd904db09c560fd5b31e36852d9b0cf.jpg

Chuyện này là có liên quan đến ông Lenin, nên mới có chuyện thêm là nói Lenin sống dai. Nói đúng hơn là tinh thần “phản ánh luận” của Lenin sống rất dai, hình như nó đem về và khai sinh từ 1943. “Phản ánh luận” tổng tiến công trên các mặt trận văn nghệ, từ văn chương đến phê bình nghiên cứu. Và nó khiến người ta nhìn đâu cũng chỉ cần thấy, chỉ muốn thấy văn nghệ là sự phản ánh hiện thực, một hiện thực lịch sử, một hiện thực xã hội cụ thể, một con người, một đám cần lao cụ thể…

Quan điểm này đọc Thằng Bờm chỉ thấy xung đột giai cấp của nông dân và địa chủ, đọc bài ca dao con cò để thấy thân phận người lao động hẩm hiu, đọc Đoạn trường tân thanh để chỉ thấy hiện thực xã hội phong kiến chà đạp con người,… Cả khi đọc Thạch Lam, cũng chỉ thấy cảnh sống hiu quạnh của con người bé nhỏ, đọc Honoré de Balzac cũng chỉ thấy hiện thực đen đúa bao quanh xã hội tư bản chủ nghĩa… Vì thế nó lược quy hết về một phía hiện thực, tước đi hết những chiều sâu trong nhận thức về con người, chất thơ và sự khơi gợi chân thiên mỹ mà văn chương mong muốn cho con người nhìn thấy. Trong khi Thạch Lam rất lãng mạn và Balzac không chỉ có Miếng da lừa, Lão Goriôt, mà còn Bông huệ trong thung…

images

Lenin sống dai với phản ánh luận nên người ta mới băm Chí Phèo của Nam Cao thành món tiết canh lòng lợn như vậy. Lenin sống dai nên cả nền văn học cố gắng miêu tả cho được hiện thực hào hùng, hoặc tăm tối của xã hội, của lịch sử như vậy, nên phê bình văn học cũng chúi mũi vào soi thử hiện thực được phản ánh trong này là gì, có giống hay không giống, “cánh đồng” (bất tận) của chị Tư này có phải là cánh đồng ở huyện mình không, tỉnh mình không ?

Phản ánh luận quả thực trở thành một tấm trần thủy tinh (glass ceiling) chắn hết mọi nẻo sáng tạo của người viết. Mỗ tui đọc Mối chúa (mà người ta trịnh trọng có công văn thu hồi sau xuất bản) trong cảm giác Đãng Khấu cũng bị mắc vào tấm trần này, dù anh cố gắng cách tân rất nhiều. Anh vẫn loay hoay phía dưới tấm kinh trong suốt này, như trong Bước qua lời nguyền, Đi tìm nhân vật,… Theo mỗ tui, có lẽ Thiên thần sám hối thì có đi xa hơn một chút, nhưng hãy còn lựng chựng…

Bởi vậy, giữa ngày, tự nhiên mong làm sao nghệ thuật bước qua được tấm trần này, sự sống dai này !